Ngày Tết ở bệnh viện

Những ngày cận Tết mọi người chúng ta ai cũng tất bật cho công việc chuẩn bị đón Tết. Rồi những ngày Tết đến, ai cũng quây quần bên gia đình, người thân. Có khi nào bạn hỏi: các bác sĩ, các nhân viên y tế trực ở bệnh viện, họ chuẩn bị Tết và đón Tết như thế nào? Những ngày này ở các bệnh viện diễn ra như thế nào?

Những ngày giáp Tết. Không khí Tết đến bệnh viện hơi sớm. Thông thường khoảng một tháng trước ngày Noel và Tết dương lịch, khắp các khoa phòng, các Bác sĩ, Y tá và Hộ lý đã rộn ràng không khí chia trực. Theo thông lệ, các tua trực cứ thế mà xoay vòng từ đầu năm. Tuy nhiên cũng có một vài thay đổi nho nhỏ, một số anh chị Bác sĩ có quê ở xa phải về ăn Tết với gia đình đều đề nghị được trực vào những ngày trước và sau tết. Có khoa phòng, Bác sĩ trưởng khoa sẽ chủ trì một buổi họp để phân chia trực, trên tình thần tương trợ lẫn nhau. Trách nhiệm nặng nề nhất sẽ dồn trên vai của các Bác sĩ nội trú, có những người phải trực 3-4 ngày liên tiếp cho các bạn về quê ăn Tết. Cũng có khoa phòng để tránh phiền toái, các tua trực tự sắp sếp lẫn nhau và thế là “cuộc chạy đua ngoại giao hành lang” với những lời hứa hẹn dễ thương “sẽ có quà” khi ra Tết hay trực bù vào ngày lễ và chủ nhật của năm mới. Bác sĩ Trần Như Hưng Việt- một Bác sĩ Nội trú chuyên khoa Phẫu thuật Lồng ngực và Tim mạch, quê ở tỉnh Bình Thuận than với tôi: “Tết này chắc em không về thăm nhà được anh ạ, không gửi trực được cho ai trong khi mình lại phải nhận lời trực giùm suốt từ 30 đến ngày mùng 5 Tết”. Với chúng tôi, những người có gia đình ở tại Thành phố Hồ Chí Minh, vấn đề trực Tết đơn giản hơn, âu có lẽ là điều may mắn?

 

Tiếp đến là không khí chuẩn bị vào những ngày giáp Tết, kể từ ngày ông Táo về trời 23 tháng chạp, phòng khám ngoại chẩn hạn chế nhận bệnh, chỉ xử trí những trường hợp cấp cứu. Các bệnh nhân khác đều được hẹn quay trở lại nhập viện vào những ngày sau Tết. Các bệnh nhân mổ chương trình đều được giải quyết nhanh trước ngày 27 Tết, có những ngày nhân viên phòng mổ phải làm việc đến tận 8 giờ tối, tất cả đều mệt nhoài mặc dù ngoài kia trời đất đang chuyển mùa từ đông sang xuân, nắng hồng rực rỡ khắp các nẻo đường phố xá, mặc cho dòng người nô nức mua sắm chuẩn bị cho những ngày Tết vui tươi. Chúng tôi, những người Bác sĩ vẫn thầm lặng ngày qua ngày miệt mài với những ca mổ, những lo toan đau đớn của người bệnh.

Đến ngày 28 Tết, lượng bệnh nhân trong khoa chỉ còn khoảng 1/4 – 1/3 so với những ngày thường. Đó là những bệnh nặng, những người ở quê xa không thể về đón xuân cùng gia đình. Họ chấp nhận đón một năm mới trong cái lạnh và buồn của bệnh viện. Tất cả các bệnh nhân còn lại được dồn lại trong một vài phòng để tạo không khí đông vui, để chống lại cái lạnh của những ngày giao mùa và để dành những giường bệnh trống để đón tiếp những người bệnh mới, nhất là những tai nạn xảy ra trong ngày Tết. Bên cạnh đó, những tệ nạn xã hội trong ngày Tết với sự giúp sức của rượu, bài bạc và nhiều thứ khác nữa cũng gia tăng. Hầu như năm nào chúng tôi cũng có vài bệnh nhân bị vết thương và chấn thương tim để mổ.

 

Ngày 28, 29 tháng Chạp. Mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất, một số nhân viên Y tế tranh thủ những ngày nghỉ bù trước Tết vội vã đi chợ mua một vài thứ chuẩn bị cho mâm cơm rước ông bà ngày 30, hay ra ngoại thành vùng Thủ Đức kiếm một cành mai về chưng trong ba ngày Tết. Trong bệnh viện không khí như trầm mặc, chỉ còn một vài Bác sĩ nội trú và các chị điều dưỡng đi đến tận từng giường người bệnh để khám, bổ sung thuốc và thay băng, truyền dịch… Họ làm việc một cách cần cù và lặng lẽ, mặc cho thời gian đang dần chuyển dịch đến những giờ phút thiêng liêng của cả trời đất và dân tộc. Ngày hôm nay, hai chị điều dưỡng trẻ nhất khoa đang trực, họ làm giúp cho những người có gia đình có thời gian lo cho mái ấm của mình trong những ngày Tết.

Ngày 30 Tết.

Buổi sáng, mọi công việc đã xong, phòng cấp cứu mọi ngày đông đến thế mà giờ đây quá vắng lặng, chỉ còn một vài bệnh nhân với những cái đầu băng trắng xoá, góc kia một bệnh nhân lên cơn hen đang thở oxy. Góc nọ một bệnh nhân Trần Minh T, nhà ở quận 4 bị xuất huyết tiêu hóa do loét dạ dày đang nằm tiếp máu, “đơn vị máu thứ 5 rồi đấy”- bác sĩ Vỹ nội trú trực ngày hôm đó nói với tôi. Bây giờ là thời điểm của những bệnh về hô hấp và tiêu hoá, phấn hoa mùa xuân làm nhiều người bị dị ứng và lên cơn hen. Chúng tôi nhớ những năm trước, khi mà pháo còn chưa bị cấm, hầu như năm nào cũng có người chết vì bị hen ác tính khi gặp khói pháo. Ngày xuân đến, mọi người được dịp vui chơi thoả thích cho bỏ những tháng ngày lao động cật lực vất vả trong năm, nhưng kéo theo cũng là nỗi lo của những ngày năm hết Tết đến, nợ nần khó trả, làm ăn thất bát… thế là thủng dạ dày, xuất huyết dạ dày lại tăng lên. Bên ngoài đường phố nắng vàng vẫn rực rỡ, mọi người đang đổ xô ra các nẻo đường mua nốt những cành hoa, những chậu mai vàng và chuẩn bị cho bữa cơm ngày cuối năm.

Bữa cơm trưa trong bệnh viện, khẩu phần ăn của cả bệnh nhân và Thầy thuốc đều được tăng lên gấp 3 lần so với ngày thường, cũng có thịt kho tàu, dưa giá, canh chân giò hầm măng và cả thịt gà luộc nữa, thật ngon và thật vui, ai cũng ao ước giá kể ngày nào cũng được ăn như ngày Tết thì tốt biết mấy! Sau bữa ăn là cuộc nói chuyện gần như là trà đàm tại phòng trực, cũng có mứt gừng, mứt bí, một nhành mai vàng và một gói chè ngon được bày biện trong căn phòng bé nhỏ. Chúng tôi nói chuyện với nhau về một năm đã qua, về những vui buồn trong nghề nghiệp và mơ ước của một năm tới. Có một điều không ai nói ra nhưng tất cả đều thấy ngậm ngùi, đó là ai cũng thấy rằng ngày mai mình sẽ già đi thêm một tuổi. Với những Bác sĩ ở tuổi 40 như chúng tôi đều thấy rằng, thời gian đi quá nhanh, mới ngày nào khi ra trường mặt còn “búng ra sữa”, thế mà đã gần hai mươi mùa xuân đã trôi qua, trên mái đầu nhiều người tóc đã lốm đốm bạc, đuôi mắt đã có vài nếp nhăn in dấu thời gian, trách nhiệm và bổn phận đã đè nặng lên chúng tôi. Có bao nhiêu người thấu hiểu những đêm thức trắng cùng bệnh nhân, có lúc dư luận bỏ mặc những người thầm lặng hy sinh cho sự an vui của nhân loại.

 

Đêm giao thừa. Tối 30 Tết, những ca mổ cấp cứu cuối cùng trong năm được kết thúc trước giờ giao thừa, nói thật ra cả người thầy thuốc lẫn bệnh nhân đều không muốn gặp nhau tại phòng mổ trong những giờ phút này. Giao thừa đến, mọi người đều hân hoan ngồi vào bàn tiệc nho nhỏ gồm bánh trái hoa quả và một ấm nuớc chè, họ chúc nhau những lời tốt đẹp nhất. Ai cũng mong một năm mới tốt lành sẽ đến cho cả nhân loại. Có những năm, ngay sau phút giao thừa là những ca mổ đầu tiên được thực hiện, nuốt vội miếng bánh chưng của đồng nghiệp gắp vào bát, chúng tôi vội vã xuống phòng mổ và những đường rạch đầu tiên mà giới chuyên môn hay gọi đùa là “khai đao đầu xuân” ấy không phải trên giấy thơm hay trên những tấm vải lụa dùng để vẽ của những nhà văn, nhà thơ, họa sĩ trong động tác khai bút, mà là trên da thịt của bệnh nhân. Ngoài phòng bệnh, đèn cũng được bật lên, đó đây, vài thân nhân bệnh nhân thắp nhang, họ đang cầu khấn cùng trời đất cho người thân họ được chóng khỏi bệnh, cho đất nước thái bình, cho hạnh phúc mau chóng trở về trên mái nhà thân yêu. Dưới cái se lạnh của ngày cuối năm, ai nấy đều hân hoan vui vẻ, nhưng trong cái vui chung chúng tôi vẫn nghe đâu đó vài tiếng rên khẽ vì đau đớn, những tiếng thở dài nhè nhẹ vì lo âu bệnh tật.

Ngày đầu xuân. Buổi sáng ngày mùng một Tết, sau những ca mổ cấp cứu đầu năm khi mà những tia nắng đầu tiên của năm mới men đến cạnh chiếc giường nhỏ trong phòng trực, mọi người đều dậy, họ chúc nhau một năm mới đầy tốt lành. Các cô điều dưỡng trẻ đòi chúng tôi lì xì lấy hên đầu năm. Cuộc họp giao ban đầu tiên trong bệnh viện, phần chuyên môn được thực hiện khá nhanh, phần lớn thời gian còn lại, giám đốc bệnh viện thay mặt Ban giám đốc chúc Tết tất cả nhân viên, có khi còn lì xì cho tất cả mọi người. Số tiền không là bao nhiêu, nhưng ai nấy đều vui vẻ. Đến lúc này, số bệnh nhân thường chưa đông lắm, chủ yếu là các bệnh về đường tiêu hóa và do rượu. Đến trưa khi mọi người đổ ra đưòng đi du xuân và khoảng 5-6 giờ chiều mới thật sự là cuộc đổ bộ của những bệnh nhân chấn thương sọ não, tai nạn giao thông, từng chiếc băng ca đẩy vào… chúng tôi làm việc cật lực quên cả bữa cơm chiều. “Ngày hôm nay, bệnh viện cấp cứu trên 200 bệnh nhân, có 15 bệnh nhân được mổ do tai nạn giao thông và tai nạn sinh hoạt”, cô điều dưỡng tiếp nhận bệnh nhân báo cáo.

 

Vâng một năm mới với nghề Y của chúng tôi bao giờ cũng bắt đầu như thế đấy.

Nhà văn

PGS. TS. BS Nguyễn Hoài Nam

Theo Tạp chí Sức Khỏe – khoe24h.vn

 

 

 

 

 

 

 

 

Phản hồi của bạn

Cùng chuyên mục

Y TẾ - Y ĐỨC “THUẬN MUA VỪA BÁN” hay “AO NHÀ VẪN HƠN”!?

Thân gửi các anh em đồng nghiệp và bạn bè! Ngành Y, theo tôi, đây là một ngành nghề khó tiếp cận nhất và thật sự rất khó để có thể trở thành một “Thầy thuốc” …

Bác sĩ Gây mê Hồi sức Người “Nhạc trưởng” thầm lặng

Thượng đế sáng tạo ra Thế giới với muôn vàn những điều kỳ diệu, thì sức mạnh huyền bí đặc biệt của ngành Ngoại khoa cũng có được từ khi chuyên ngành Gây mê Hồi …

Ngành Tim mạch VN - Những dấu ấn mạnh mẽ!

Thưa GS.TS.BS Đặng Vạn Phước, Tim mạch học là ngành y khoa có những bước tiến nhanh chóng và mạnh mẽ trong cả nghiên cứu lẫn thực hành với nhiều phương pháp, kỹ …

Chấp nhận sự khác biệt, những mảnh ghép cuộc đời

Mỗi người đều có một cách thức đi vào cuộc đời khác nhau, tùy theo tính cách, quan niệm sống, hoạch định mục tiêu cuộc đời của mình. Tuy nhiên dù bạn là ai, tiếp …

Trò chuyện cùng bác sĩ: Thầy thuốc nhân dân, thiếu tướng Pgs. Ts. Bs Nguyễn Hồng Sơn Giám đốc Bệnh viện Quân y 175 – Bộ quốc phòng

Nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12, mời bạn đọc cùng gặp gỡ Thầy thuốc Nhân dân, Thiếu tướng, PGS TS BS Nguyễn Hồng Sơn - GĐ BV Quân y 175 …

Hỗ trợ 24/7
Gửi câu hỏi